HÀNH TRÌNH “ BIẾN ĐIỀU KHÔNG THỂ THÀNH CÓ THỂ”

 Trekking, phượt hay dã ngoại… là các hoạt động ngoài trời phổ biến của người ưa hoạt động. Tuy nhiên, tại các Công ty không có nhiều người chơi thể thao, rất khó lôi kéo người tham gia do trở ngại lớn nhất là thể lực.  

Xin trân trọng giới thiệu cùng các bạn, cây bút tiềm năng của Công ty, bạn HUỲNH THỊ  LỆ HỒNG, đến từ Phòng Hỗ trợ Kinh Doanh, ngành hàng TCP. Hãy cùng Hồng trải qua những cung bậc cảm xúc trekking Núi Cấm cùng đồng đội Rich Field – TCPVN, và cảm nhận những điều đọng lại sau chuyến đi khó quên này. 

Cho đến tận hôm nay, sau chuyến Trekking Núi Cấm tháng 06.2022, đa số mọi người tham gia chưa ai trả lời được câu hỏi: “Động lực nào khiến mình có thể hoàn thành chuyến hành trình dài 22km ấy?” 

Trekking Núi Cấm, ngày 4 tháng 6 năm 2022 

Trước đây, khi biết các anh, chị có chuyến trekking đến Tà Năng – Phan Dũng, núi Bidoup, hay Langbiang,…em thường thắc mắc không hiểu được tại sao mọi người phải bỏ ra nhiều sức lực, khi thì gặp thời tiết xấu nắng mưa thất thường, lúc lại phải mang cả đống đồ nặng trên lưng, chưa kể chân tay đau nhức rã rời sau chuyến đi…. Nhưng khi thật sự phải đi, phải trải nghiệm rồi mới biết và trả lời được cho câu hỏi này. May mắn là đầu tháng sáu vừa qua, em có dịp cùng tham gia chuyến đi lên Núi Cấm với anh chị trong khối kinh doanh Rich Field – TCPVN, khu vực Mekong.  

Bắt đầu chuyến đi, đa số các thành viên không mấy hứng thú. Bình thường, các anh chị rất ít vận động, thể lực cơ bản không tốt. Nó được ví như “một cực hình” đối với mọi người. Là một thành viên có chiều cao và cân nặng nhỏ nhất đoàn, em cố gắng truyền cho mọi người một nguồn năng lượng tích cực: “ Em đi được thì anh chị cũng sẽ đi được, thậm chí còn tốt hơn em, nên hãy lấy em làm mục tiêu”. Cố gắng gạt bỏ ngoài tai những cám dỗ như: đi cáp treo hay nhờ các chú xe ôm đưa lên điểm đến trước…Em chỉ chỉ tập trung vào việc đi bộ, cảm nhận từng bước chân của mình chạm vào Mẹ Trái Đất, tận hưởng những bản nhạc và cảnh sắc của thiên nhiên núi rừng ban tặng. 

Cuộc hành trình là những thăng trầm của địa hình hiểm trở và sự khắc nghiệt của thời tiết. Bắt đầu hành trình với cái nắng gay gắt khi chỉ mới chín giờ sáng. Có lẽ nhọc nhất ở chặng đường đầu tiên, bởi phải liên tục leo lên những dốc núi cao, các vách đá đóng đầy rong rêu khá trơn trượt. Một phần do tối hôm trước có cơn mưa to vừa trút xuống. Có những thời khắc mọi người đã gần như muốn bỏ cuộc,  vì chỉ mới xuất phát khoảng chừng vài trăm mét đã phải qua nhiều dốc đá hiểm trở. Một phần là mọi người chưa thích nghi với việc đột ngột phải hao tốn quá nhiều sức lực. Thương lắm khi có chị trong nhóm mặt tái mét, thở hổn hển, miệng cứ đòi: “Gọi gấp chú xe ôm đưa lên, không thể đi tiếp nữa rồi”. Nhưng cuối cùng chị chỉ nhờ sự trợ giúp của vài viên thuốc trị rối loạn tiền đình và lại tiếp tục đi cùng mọi người. Ngưỡng mộ lắm khi có anh lúc mới xuất phát đã uống gần mười viên thuốc mà được anh kể sơ là trị máu mỡ, đau nhức,… nhưng anh lại là người luôn đi ở nhóm đầu tiên với một khí thế hừng hực. Và cứ thế, cả đoàn cứ thế chia làm ba nhóm: nhóm đầu, nhóm giữa và nhóm cuối. Khi nhóm đầu lên trước nghỉ chân lại vang lên tiếng:” Pink1 ơi! Cố lên Pink ơi!”, lúc nhóm giữa hội tụ với nhóm đầu thì em sẽ hô to: “Cố lên mọi người ơi, em ở trên đây rồi nè, lên đây với em”. Đó là những câu động viên vô hình chung làm động lực cho tất cả có thể hội tụ cùng nhau tại điểm nghỉ ngơi, không ai bị bỏ lại phía sau. 

Trong chuyến đi, có một điều thú vị. Cứ đến lúc mọi người đã thấm mệt muốn ngồi nghỉ vài phút, à mà không, chỉ cần dừng khoảng hai giây, thì “đội chủ nhà” là những ông bà cô chú bác anh chị em nhà muỗi lũ lượt kéo đến như vỡ trận. Chúng “hiếu khách” một cách cuồng nhiệt, sẵn sàng giơ “gươm giáo” ra hút chích các kiểu. Tự nhận thức phải bảo vệ nguồn máu quý hiếm, không thể hiến tặng một cách phí phạm cho bầy muỗi hoang dã, mọi người, dù thấm mệt cũng phải cố đi chứ không thể dừng lại ngồi để bị hút máu. Có lẽ cũng nên cảm ơn “sự tiếp đón nồng hậu” ấy của lũ muỗi, vì nhờ vậy, mọi người có động lực đi tiếp. Thêm một thế lực tàng hình khác đã tạo động lực cho mọi người là anh dẫn đoàn. Những lúc mệt nhừ,  mọi người hỏi còn bao xa nữa đến điểm nghỉ ngơi, lại nhận được câu trả lời từ người dẫn đoàn: “ Ba trăm mét nữa”. Tự bao giờ khoảng cách ba trăm mét nó lại xa một cách kì lạ đến thế, phải chăng đó là “ba trăm mét bị cà lăm”. Cũng nhờ vậy, cứ nghe đến ba trăm mét, tất cả lại lấy sức tiếp tục đi xuyên suốt chặng đường. 

Thời tiết hôm ấy cũng thật biết chiều lòng người. Lúc chặng đầu là nắng gắt, giữa trưa là mưa to gió lớn, đến cuối ngày là khí hậu mát mẻ. Ngoài ra, thiên nhiên còn hào phóng ban tặng cho đoàn một buổi chiều hoàng hôn ấm áp trên đỉnh núi Cấm. Núi rừng và thời tiết nơi đây dường như góp phần tạo nên sức hấp dẫn của chuyến đi, khi tất cả phải trải qua sự hiểm trở của địa hình, cái lạnh buốt của trận mưa to ướt đẫm, rồi lại tiếp tục đi để quần áo tự khô. Và cái kết thật sự có hậu như trong truyện cổ tích. Sau những vất vả ấy là sự tận hưởng cảm giác hoàn thành chặng đường gian khổ. “Đại gia đình” quây quần ăn tối cùng nhau bên bếp lửa ấm nồng, thưởng thức món bánh xèo rau rừng, phấn khích với những chú tôm càng xếp hàng ngay ngắn, đỏ tươi trên bếp lửa. Buổi tối tìm đến bằng giấc ngủ say nồng trong lều sau một ngày hoạt động hết công suất. Sáng sớm bừng tỉnh, vén nhẹ lều, nhìn cảnh bình mình trước mắt khi mặt trời vừa ló dạng, những giọt sương còn đọng lại trên những lá cây xanh. Có lẽ ở nơi phố thị xô bồ khó mà bắt gặp được bức tranh tuyệt vời mà thiên nhiên nơi đây mang tặng: được nghe tiếng chim hót, ngắm những chú gà chạy lon ton trên sân, nhâm nhi ly cà phê, được chủ nhà thiết đãi một chén cháo gỏi gà nóng hổi thơm lừng.  

Sẽ chẳng có gì nuối tiếc sau chuyến đi. Bởi vì, nếu đi cáp treo sẽ không thể tận mắt nhìn thấy những cây dâu rừng nặng trĩu vàng ươm, tận tay hái ăn và không quên lưu lại hình ảnh đẹp với chúng. Sẽ chẳng thể được đi qua những con đường có lúc rộng thênh thang, khi lại hẹp bước chân, cỏ rậm rạp phủ lối, rồi xuống con dốc, đu sợi dây rừng, trèo bao con dốc, cùng ăn trưa trong cái lạnh của cơn mưa, hay ngắm biết bao là cây hoa cỏ dại suốt dọc đường đi, rồi hòa mình vào dòng nước mát lạnh trong lành của những con suối…  

Một điều ý nghĩa hơn nữa khi chuyến đi này em được đồng hành cùng các anh chị nhóm kinh doanh. Vì đấy không chỉ đơn giản là chuyến đi mà nó như tái hiện một chuyến hành trình trên con đường làm nghề của các anh chị. Bộ phận Kinh doanh là những người thường xuyên ở ngoài thị trường dãi nắng dầm mưa, luôn phải chịu áp lực về doanh số, về thị trường với quá nhiều đối thủ cạnh tranh, nhưng tất cả đã làm việc hăng say, không ngại gian khó, mà hàng ngày, vẫn lặng lẽ cống hiến hết mình,  không chỉ vì miếng cơm manh áo mà còn vì tình cảm gắn bó với cái nghề, với công ty. 

Sau chuyến đi em nhận ra rằng, vũ khí thực sự để vượt qua hoàn cảnh đó chính là sự dám đối mặt với nỗi sợ hãi, là ý chí bền bỉ và kiên trì để hoàn thành chặng đường.  Trở về sau chuyến trekking, em tự thấy mình trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, sẵn sàng tiếp nhận và đương đầu với những thử thách mới trong những hành trình tiếp theo, cũng như cuộc sống thường ngày. Và em sẽ mãi lưu giữ hồi ức tốt đẹp này cùng đội ngũ kinh doanh của Rich Field – TCPVN. 

Em xin phép cúi đầu, ngả mũ thán phục trước tinh thần của khối kinh doanh TCPVN nói riêng và của anh chị khối kinh doanh của Công ty Rich Field nói chung. Cảm ơn vì sự cố gắng của mọi người đã cùng nhau vượt qua trận đại dịch Covid đầy khó khăn trong hai năm vừa qua. Và nể phục vì sự đóng góp không ngại thời tiết, không ngại khó khi thị trường ngày càng có nhiều đối thủ mạnh nhưng các anh chị vẫn là những chiến binh dũng mãnh ngoài thị trường. Mong rằng tất cả sẽ luôn có sức khỏe tốt, giữ được ngọn lửa luôn cháy trong mình để tiếp tục cống hiến và gắn bó với nghề. 

Huỳnh Thị Lệ Hồng 

Sales Admin – TCP